Sau cảm giác trời đất quay cuồng quen thuộc, khi Triệu Thăng mở mắt ra lần nữa, trước mắt hắn đã là một tiên cảnh tựa chốn đào nguyên, núi xanh nước biếc, tiên vân lãng đãng.
Ngay phía trước, từng ngọn núi nguy nga cao vút tận mây, đầu đuôi nối liền nhau, kéo dài mãi đến cuối tầm mắt.
Mỗi ngọn núi đều có muôn đạo hà quang, nghìn dải thụy sắc chiếu rọi khắp ngàn dặm. Vô số linh vân lượn lờ giữa núi rừng, tiên hạc linh cầm xuyên mây bay qua, cất lên từng hồi hót trong trẻo, vang vọng giữa đất trời.




